VỀ LẠI CHỐN XƯA

Đăng ngày: 24/09/2022 , 21:12 GMT+7
Thoáng về chốn, sông dựa núi xưa. Con đường vắng, rừng cây lá tựa. Cuốn thư đưa, bút nghiên công lựa. Vần cho đời, khơi mạch thoi đưa... !

VỀ LẠI CHỐN XƯA 

                                      Nguyễn Văn Long * 

Thoáng về chốn, sông dựa núi xưa 
Con đường vắng, rừng cây lá tựa
Cuốn thư đưa, bút nghiên công lựa 
Vần cho đời, khơi mạch thoi đưa 

Nơi cây tùng, đổ bóng dẫn mưa 
Lối mòn đất, chân bay lướt nhẹ
Hơi gió quen, suối reo hoa bẹ 
Am thảo đường, tiên hạc diệu lưu

Bàn cờ đây, rêu dốc mây lên 
Thung lũng vắng, bướm ong, chim phượng
Động khí thanh, bao năm trải tụ
Trụ muôn đời, ngát dải non sông 

Chợt về đây, tỉnh mộng giấc đêm 
Toát miền da, miên man cảm lạ 
Đất rung chân, hôn thầm đá cỏ 
Đã có ngày, xếp chữ, pháp thư 

Rừng già vẫn, dây vọng tâm canh 
Khuya thanh ấy, âm thơ thả nguyệt
Bóng dáng ai, giáng cơ bàn chuyện 
Thiên địa huyền, chớp mắt hoàn quanh 

Núi trường tồn, sông hát rừng xanh 
Vẫn là đó, trấn uy ấn lực 
Bút mực thiêng, kiếm tiên thần trận 
Danh thơm còn, ngọc địa ngút thăng 

Thoáng một đời, rồi chảy qua nhanh 
Xoay một nấc, đi về nguồn cuội
Tấm thân nào, áo buông đất gọi 
Nhà là Trời, ý Đạo, địa thư 

Thoáng một đời, lại về chốn xưa …

* Trung tâm truyền thông, trường Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội.
* Côn Sơn - Kiếp Bạc, ngày 18/09/2022

Đăng ngày: 24/09/2022 , 21:09 GMT+7

Tin liên quan